Welcome to M2F

Cùng tham gia xây dựng M2F nào ^^
 
IndexIndex  PortalPortal  GalleryGallery  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 Bi Rain nà

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
•°o.O (Admin) O.o°•
Admin
Admin
avatar

Nữ Tổng số bài gửi : 34
Age : 24
Đến từ : ai biết
Registration date : 30/10/2008

Bài gửiTiêu đề: Bi Rain nà   Mon Nov 03, 2008 2:02 pm


Profile:
Name: Jung Ji-Hoon, Bi (Rain)

Birthday: June 25, 1982

Height/Weight: 185cm/75kg

Blood Type: O

Education: Kyung Hee University Post Modern Music Department

Hobbies: watching movies, listening to music, shoes and apparel collection

Fave Actor: Charlie Chaplin and Han Seok-kyu

Fave Musician: Michael Jackson, Janet Jackson, Usher

Special Talent: Everything about acting and dance


Rain (tên thật là Jeong Ji Hoon hay Jung Ji Hoon, sinh ngày 25/6/1982 ở Seoul) là nam ca sĩ Hàn Quốc nổi tiếng với dòng nhạc R&B và pop. Anh trở thành một gương mặt quen thuộc với làng âm nhạc ở khu vực châu Á- bao gồm Nhật Bản, Hong Kong, Đài Loan, Trung Quốc, Malaysia , Thái Lan, Việt Nam – là một trong những ngôi sao dẫn đầu của “Làn sóng Hàn Quốc” , hay còn gọi là Hallyu. Anh được xem như một “Usher” hay “Justin Timberlake của châu Á” . Vào tháng 4/2006, tạp chí uy tín Times đã xếp Rain vào danh sách những người có ảnh hưởng nhất trong làng giải trí thế giới.
Anh được biết với nhiều cái tên được đặt ra do sự thông dụng của từ “mưa”. Ở phương Tây, anh được biết đến với tên tiếng Anh: Rain. Ở Hàn Quốc, “비” là tên của anh (được phát âm giống như chữ cái B trong tiếng Anh), nghĩa là “mưa”. Ở Nhật Bản ,anh được gọi bằng cái tên “ピ” được phát âm như “Pi” . Còn ở Trung Quốc, Rain được đặt tên là “Yue” ( 雨 ), cũng có nghĩa là ‘mưa’.

Sự yêu thích dòng nhạc R&B và Hiphop của Rain bắt đầu khi anh bước vào năm lớp 6.Anh là thành viên của một nhóm nhảy với tên gọi ‘ Fanclub’. Sau khi nhóm tan rã, Rain vẫn tiếp tục việc nhảy của mình và tham gia nhiều hoạt động nghệ thuật khác. Tuy nhiên, anh đã từng bị từ chối rất nhiều bởi vì ngoại hình không được khá lắm. Trong một cuộc phỏng vấn với đài CNN,anh đã nhắc lại lời của một người đã từ chối mình :“Bước nhảy của anh thì rất tuyệt,nhưng chúng tôi không thể chọn anh được vì đôi mắt của anh chỉ có một mí mà thôi.” Cuối cùng, Rain tham gia cuộc thi âm nhạc do một công ty Hàn Quốc, Công ty Giải trí JYP. Park Jin Young, JYP’s CEO, cảm thấy thích thú với Rain và ông đã nhận lời dẫn dắt Rain. Trong những năm đầu tập luyện, Rain là một vũ công cho Park Ji Yoon và Park Jin Young- được biết đến với cái tên JYP.
Cuối cùng, album đầu tay của anh cũng ra mắt khán giả vào năm 2002, và anh đă dùng nghệ danh của mình :Rain. “ Bad Guy” chính là ca khúc “đỉnh nhất ” trong album này.Sau đó, anh tạm gác sự nghiệp ca sĩ để bắt đầu một công việc hoàn toàn mới: một diễn viên chính trong “ Tìm lại tình yêu” ( Sang Doo, Let’s go to school !) - bộ phim truyền hình đầu tiên của Rain. Tiếp sau thành công trong cả hai lĩnh vực, Rain phát hành album thứ hai của mình : “How to avoid the sun” , với điểm nhấn là ca khúc cùng tên với album: “How to avoid the sun”.
Năm 2004, anh lại góp mặt trong một bộ phim truyền hình khác có tên “Full House”, bộ phim mà sau này đã trở thành một hiện tượng ở châu Á. Đây là một trong những phim truyền hình có tỉ lệ xem cao nhất với 30% sau mỗi tập phim.Nó đã làm “mưa gió” ở các nước trong khu vực châu Á như Philippines, Indonesia, Singapore, Việt Nam, Trung Quốc và Nhật Bản.“Full House” đã đưa tên tuổi của Rain vượt ra toàn châu Á. Với diễn xuất rất tự nhiên của mình, Rain đã giành được giải thưởng “Nam diễn viên xuất sắc nhất” trong lễ trao giải điện ảnh của đài truyền hình lớn nhất Hàn Quốc- KBS .
Mặc dù ko thích Bi cho lắm nhưng vẫn post lên cho mọi người xem làm điệu

_________________
(`'•.¸(`'•.¸¤*¤¸.-'´)¸.•'´)
«´¨`•..¤ Kute :¤..•´¨`»
(¸.•'´(¸.•'´¤*¤`'•.¸)`'•.¸)
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://myfriends.3forum.biz
•°o.O (Admin) O.o°•
Admin
Admin
avatar

Nữ Tổng số bài gửi : 34
Age : 24
Đến từ : ai biết
Registration date : 30/10/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Bi Rain nà   Mon Nov 03, 2008 2:04 pm

[1] Childhood
Tôi vẫn không thể tin được rằng mình đã trở thành một ca sĩ. Đôi khi tôi tìm thấy CD của chính mình khi tôi sắp xếp đống CD trong nhà, tim tôi gần như run lên vì xúc động. Thật sự là một cảm giác hạnh phúc khi trở thành thần tượng của một ai đó, giống như giấc mơ mà tôi từng rất khao khát khi tôi xem Seotaeji, Boys, Deux...Tôi ước mơ trở thành một ca sĩ...
Tôi tên thật là Jeong JiHun, sinh năm 1982. Tôi sống ở gần ĐH Hongik khi tôi còn nhỏ. Mẹ tôi qua đời 2 năm trước, vì vậy tôi sống với cha và em gái. Em gái của tôi lầm lì đến đỗi chúng tôi không thể thân thiết với nhau được. Thực ra thì cả 2 chúng tôi đều ít nói, và ít khi nào nói với nhau hơn 2, 3 câu 1 ngày. Tôi thường đi ra ngòai mà không xin phép. Có một việc đã xảy ra, tôi cũng không nhớ rõ lắm. Đó là lần tôi rời khỏi nhà khi tôi lên 4. Và khi cha mẹ tôi trở về, họ đã không tìm thấy tôi. Họ gọi điện cho cảnh sát, chạy khắp nơi tìm tôi trong hoảng hốt. Nhưng họ vẫn không tìm thấy tôi....Một ngày trôi qua và có 1 người gọi điện cho cha tôi và bảo là tôi đang ở Ganghwa-do. Tôi nghĩ là tôi đã đến đó bằng cách đón chuyến xe buýt trước nhà Và chắc hẳn ai đó thấy số trên cặp xách của tôi và gọi cho gia đình tôi...Tôi vẫn không thể nhớ rõ, có lẽ một người phụ nữ đã giúp tôi lên xe buýt.
[2] I've been an introvert from the begining
Khi tôi còn nhỏ, tôi là người khá trầm cảm và nội tâm. Điều này khiến tôi khó kết bạn với người khác, Nhưng...mỗi lần đã thân thiết với một ai đó thì tôi nói nhiều đến mức cả tôi cũng phải ngạc nhiên). Tôi không đạt được nhiều kết quả xuất sắc tại trường. Và dĩ nhiên là tôi không có bạn gái . Tôi không phải là một học sinh nổi trội ở bất cứ mặt nào, trừ việc cao . Nếu có 1 điểm gì đó làm người khác chú ý đến tôi thì đó vì tôi luôn nằm trong top 5 người cao nhất lớp. Tôi luôn ngồi trong lớp, yên lặng.
Và đến một ngày mọi việc đã thay đổi tất cả...Đó là một cuộc thi tài năng giữa các lớp diễn ra vào lúc tôi học lớp 6 nhưng lớp tôi không có ai xung phong. Tôi đứng nhìn những người bạn khác và cảm thấy càng lúc càng mất kiên nhẫn. Và...thật không tin được...tôi đã nói với bạn tôi rằng tôi sẽ thay mặt lớp dự cuộc thi này! Tuy nhiên, sự hưởng ứng của họ không nhiều...Tôi nghe thấy những lời không tốt về mình như "Tại sao nó đại diện cho lớp mình được chú?"...Cuối cùng thì cũng tới lượt lớp tôi. Tôi đứng trên sân khấu...Họ tập trung vào tôi...Nhạc trỗi lên...Tôi tự nhủ sẽ cho bọn họ thấy...Tôi bắt đầu thực hiện những động tác mà đã xem được trên TV, ngày 1 nhanh hơn...Nhảy..Tôi nhảy...và cứ nhảy ….đến khi màn biểu diễn của tôi kết thúc, những tràng pháo tay vang lên. Tôi cảm thấy cảm xúc hoàn công lần đầu tiên trong đời mình, một ý nghĩa thoáng qua trong đầu tôi “ah, đó chính là nhảy”.
[3] Depression and an urge to kill myself
Thời gian sau, tôi theo học tại trường TH Sungmun . Bất cứ ai lần đầu gặp tôi đều nghĩ tôi là 1 học sinh quậy phá Để học nhảy, tôi đã bỏ thời gian để đi theo những đàn anh khác trong trường, những người bị cho là cá biệt và lêu lổng. Dù họ lấy tiền và đồ đạc của tôi, tôi vẫn đi theo họ vì tôi muốn được học nhảy. Một lần khi chúng tôi luyện tập tại 1 công viên gần ĐH Hongkir (vì chúng tôi không thể tìm ra nơi nào khác), những người xung quanh ấy đã mắng chúng tôi là đồ hư hỏng...Chúng tôi đã bị rượt đuổi và bị bắt lên đồn cảnh sát...Tôi đã nói dối với cha tôi là tôi đến thư viện để học...Tôi càng ngày càng xao lãng việc học vì tôi cần thời gian để tập nhảy..Và điểm số của tôi ngày càng trở nên tồi tệ hơn. Điểm trung bình của kì thi đầu tiên của tôi là 45. Sự thật là tôi đã đoán nhiều hơn là thực sự suy nghĩ về các câu hỏi. Tôi quá mệt vì nhảy, và tôi ngủ suốt giờ thi thay vì làm bài. Nhưng thực ra thì tôi cũng bị sốc về kết quả. Cha tôi thậm chí không thèm nhìn mặt tôi và đuổi tôi ra ngoài. Nếu cha tôi đánh tôi, có lẽ tôi sẽ trở nên thật sự hư hỏng. Nhưng tôi đã suy nghĩ rất nhiều khi thấy cha tôi như vậy. Tôi không thể nói chuyện với bất cứ ai trong gia đình. Tôi chìm vào sự chán chường..Và đôi lúc là muốn tự vẫn! tôi đã nghĩ đến cái chết những 3 lần. Nhưng rôi tôi vượt qua nó và quyết định là mình phải cố gắng học tốt hơn. Tôi bắt đầu lao vào học tập.
[4] I promised my dad that I will not do anything bad
Mặc dù tôi vẫn bỏ thời gian lang thang với đám bạn cũ để học nhảy, nhưng tôi đã hứa với cha tôi là sẽ không trở nên hư hỏng. Tôi đã luôn luôn giữ lời hứa của mình về việc không hút thuốc . Tôi cùng những người khác luyện tập 1 cách chăm chỉ và đã thử tham gia cuộc thi nhảy được tổ chức tại Lotte World- Seoul. Tôi không thể nhớ rõ chính xác là vào năm nào, nhưng tôi nhớ, MC của cuộc thi đó là diễn viên hài Pyo Inbong và tên của đội chúng tôi là ''Challenger''. Tôi đứng ở giữa vì tôi là người cao nhất. Tuy nhiên, chúng tôi đã không đạt được giải thưởng nào.
Tôi bắt đầu chú ý đến đội bóng bầu dục của trường khi tôi lên năm hai. Các bạn trong đội rất dễ thương và nhiệt tình. Nhưng tôi nghĩ mình không thể nhảy và chơi bóng tốt trong cùng 1 lúc. Vì vậy tôi đã không tham gia. Tôi thường nhìn các bạn ấy luyện tập vì tôi tập nhảy cách nơi ấy không xa. Bóng bầu dục thật thú vị.
Năm cuối cùng của phổ thông, tôi bắt đầu lo lắng cho tương lai của mình. Tôi muốn 1 ngôi trường mà tôi có thể nhảy và học, vì vậy tôi thi vào 1 trường điện ảnh. Tôi chưa từng học qua 1 khóa diễn xuất nào cả, tôi chỉ chú ý đến hành động của các diễn viên khi tôi xem phim, tìm cách ghi nhớ nó và luyện tập một mình...
[5] I proudly passed the entry exam for Angyang High School of Arts
Tôi đã đến các nhà sách, mua tất cả những cuốn sách nói về diễn xuất trước khi thi vào Angyang High School. Tôi nghĩ là mình phải thể hiện khả năng đặc biệt liên quan đến việc nhảy, tôi đã tìm kiếm và cuối cùng tôi quyết định chọn kịch câm.Tôi rất thích thể hiện tất cả bằng cơ thể của mình. Tuy nhiên, vài người đã không đồng ý và cho rằng diễn xuất không thích hợp với tôi. Nhưng tôi đã cố gắng và thật tuyệt vời là tôi đã vượt qua kì thi một cách đáng tự hào. Nhưng điều đó cũng có nghĩa là từ đó, nghệ thuật trở thành 1 môn học thực sự, chứ không còn là 1 trò chơi nữa...Suốt những năm học đó, tôi đậu các kì thi và tiếp tục tập nhảy với những người bạn.
Để người khác biết đến khả năng nhảy của mình, tôi đã biểu diễn nhiều tiết mục như một ứng viên đại diện thực sự, và từ đó thì tôi cũng thu hút được khá nhiều sự chú ý của các cô gái. Mỗi ngày tôi đến trường, mở ngăn keó của mình và nhận được rất nhiều món quà vô danh. Các món quà thường là sữa, bánh kẹo, hoa và thư. Tôi hối hận vì đã không thử tìm hiểu xem ai đã gởi chúng, bởi tôi quá bận với việc học nhảy và không thể có thời gian chú ý đến các cô gái. Tôi đã cố gắng học diễn xuất cho tốt, nhưng suốt 2 năm học tôi thực sự nghĩ mình ghét những lớp học diễn . Tôi đến lớp trễ nhìu hơn là đúng giờ và ngồi im tại chỗ trong suốt các buổi, trốn các giờ học... Tôi hầu như lại trở thành 1 chàng trai hư hỏng...

[6] I beat up my teacher with a stick
Lần này tôi sẽ nói về vụ tấn công của tôi vào thầy giáo của mình. Khi tôi đến trường, tôi đã từng đánh thầy của mình vì nhảy.
Khi tôi tập trung vào luyện tập nhảy, và bỏ qua các cuộc họp mặt của đội diễn, những học sinh khác bắt đầu ghét tôi. Họ đưa tôi đến sân sau của trường học, đánh tôi, và cảnh cáo tôi về việc làm hỏng công việc của họ. Tôi đã nghĩ là mình phải tập trung vào học diễn hơn, nhưng những cố gắng của tôi chẳng thể keó dài lâu. Một ngày, tôi không thể chiụ được và trốn khỏi lớp học. và vào ngày tiếp theo, thầy giáo của tôi bước vào lớp với 1 cây gậy. Ông ta đã bảo tôi hãy đánh ông ấy, nếu không thì ông ấy sẽ đánh các học sinh khác. Có rất nhiều mâu thuẫn trong suy nghĩ của tôi. Rất nhiều những cô gái và tất cả học sinh ở đây đều là các đứa trẻ ngoan. Thế nên tôi đã quyết định đứng dậy và cầm lấy cây gậy, đánh vào người thầy giáo...
Và chỉ còn vài ngày trước khi chúng tôi tốt nghiệp, thầy mới kể lại chuyện đó 1 cách thẳng thắn. Ông ta không bao giờ nghĩ là tôi sẽ đánh ông ấy, ông ấy luôn dùng cây gậy đó và tất cả học sinh đều khóc và nói xin lỗi...
[7]Fatal encounter with Park Jinyeong (JYP)
Số mệnh đã đưa tôi đến với Park Jin Yeong (JYP)
Năm 2000, có hai sự kiện lớn đã đến trong cuộc đời tôi. Việc tôi gặp anh Park Jinyeong, người đã dẫn dắt tôi đến con đường ca hát và việc mẹ tôi qua đời. Trước tiên tôi sẽ kể làm thế nào mà tôi gặp Park. Tôi tham gia và một nhóm nhảy thiếu niên tại trường cấp ba. Chúng tôi sống với nhau, nấu nướng, rửa bát và tất nhiên là nhảy tại một câu lạc bộ tại Itaeweon và trường đại học Hongik. Gia đình tôi fải trải qua một giai đoạn khó khăn. Bố tôi kinh doanh nhưng sau vài lần thất bại, ông sang Brazil, để lại cho chúng tôi một bức thư nói rằng ông sẽ trở về khi đã có kinh tế vững chắc. Mẹ tôi tuy bị bệnh nhưng fải gáng vác gia đình. Tôi không thể hiểu tại sao mẹ vẫn làm việc trong khi sức khỏe không được tốt như vậy. Bây giờ tôi cảm thấy là trước đây mình đã thật ngu ngốc và vô trách nhiệm như thê nào vào quãng thời gian đó. Tôi đã quá đam mê nhảy đến nỗi tôi bắt đầu cảm thấy không bằng lòng với bô mẹ của mình. Một ngày, tôi theo một người bạn làm quản lí đến một văn fòng xoãng xĩnh. Và oh, Park Jinyeong của tôi bước vào can phòng. Căn phòng đó là văn phòng JYP entertainment của Jịnyeong. Jinyeong nhìn thấy tôi và hỏi: Tôi có thể hỏi là em muốn làm gì không? Tôi trả lời: em muốn nhảy. Và anh yêu cầu tôi gửi cho anh cuốn băng video để anh nghe thử giọng tôi. "sao, liệu Park Jinyeong và Park Jiyun sẽ đào tạo tôi thành ca sĩ?"Tôi quá hạnh fúc và tôi dã gửi ngay cuốn băng sớm nhất khi tôi đến vào lần sau.
[8] Park Jinyeong pays my mother's hospital bills
Anh JYP đã trả tiền viện phí cho mẹ tôi.
Anh JYP đã gọi cho tôi và nói rằng" Chúng ta hãy thu âm đi" và tôi đã chấp nhận trở thành ngưòi học việc cho anh. Tôi thực sự hạnh phúc và tôi đã tập nhảy và hát rất chăm chỉ. Tôi chìm đắm trong hạnh fúc và cố gắng biến ước mơ thành sự thật. Còn mẹ tôi thì bệnh ngày càng nặng hơn. Bố tôi trở về hàn quốc sau vài tháng do không quen với điều kiện ở đấy. Mẹ vẫn giữ vai trò trụ cột trong gia đình thay cho bố tôi và bệnh của mẹ ngày càng nặng thêm, nhưng lúc mẹ ốm, tôi còn trẻ, tôi không đánh giá hết tình hình nghiêm trọng như thế nào vào thời điểm đó.
Bố tôi thì đi hết vùng này đến vùng khác từ sau khi ông trở về và không một ai chăm sóc mẹ tôi. Tôi cũng vậy, tôi đã không quan tâm đúng mức tới mẹ. và nghĩ rằng tôi sẽ là người làm việc chăm chỉ để kiếm sống. Tôi nói hết mọi tình cảnh của mẹ cho JYP.
Anh nói: Tôi sẽ giúp bà nhập viện và trả tiền viện fí nên em không phải lo lắng". và an ủi tôi. Tôi thực sự rất biết ơn anh. Mẹ tôi đã vào bệnh viện, nhưng tất cả đã quá muộn. Lúc mẹ vào viện, bà có những chỗ sưng rất nghiêm trọng, toàn thân gầy dộc. Mọi người trong bệnh viện nói tốt hơn hết là nên đưa bà về nhà. Mẹ tôi trở về nhà. Và bây giờ tôi thực sự cảm thấy đau đớn khi nhắc lại những ngày tháng đó. Nhưng tình trạng của mẹ lại tồi tệ hơn nữa, chúng tôi lại đưa bà trở về bệnh viện. Jingyeong và vợ đã đến bệnh viện chăm sóc mẹ tôi.

_________________
(`'•.¸(`'•.¸¤*¤¸.-'´)¸.•'´)
«´¨`•..¤ Kute :¤..•´¨`»
(¸.•'´(¸.•'´¤*¤`'•.¸)`'•.¸)
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://myfriends.3forum.biz
 
Bi Rain nà
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» [Review] Forest of drizzling rain
» [16/10/14][Vid/Pho] #TBT: vở nhạc kịch của SeungRi 'Sonagi'
» [Video] Rain stops, goodbye - nero

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Welcome to M2F :: (¯˜*•­»♀«­•*˜360°♥Âm♥Nhạc˜*•­»♀«­•*˜¯) :: —╬ღ♥ღ♥ °•° Khu vực Asia °•° ♥ღ ♥ღ╬—-
Chuyển đến